IQ của Stephen Hawking là bao nhiêu?

Younger generations are more intelligent than the previous ones.
Aaron Rodilla
Viết bởi:
Người đánh giá:
Đã xuất bản:
8 Tháng 5, 2026
IQ của Stephen Hawking
Trí tuệ của Stephen Hawking
Ước tính IQ của Hawking
Clock icon for article's reading time
10
đọc tối thiểu

Internet thích những con số gọn gàng. Đáng tiếc là bộ não của Stephen Hawking—với cái internet—lại chẳng hề gọn gàng chút nào.

Nhập tên của anh ấy và “IQ” vào thanh tìm kiếm, bạn sẽ nhanh chóng thấy lại đúng một tuyên bố “gọn gàng đến đáng ngờ”: 160. Rất kịch tính. Rất dễ bấm. Mà gần như chắc chắn là không có cơ sở. Một bài trên Washington Post năm 2004 nhắc lại cuộc trao đổi nổi tiếng với Larry King, nơi Hawking được hỏi IQ và đáp: “Tôi không có ý tưởng.” Bài cáo phó năm 2018 của Dennis Overbye trên The New York Times cũng quay lại đúng ý đó: chính Hawking dường như không hề hứng thú biến trí tuệ của mình thành bảng điểm.

Điều đó không có nghĩa là câu hỏi ngớ ngẩn. Chỉ là chúng ta phải trả lời nó cho đàng hoàng, như người lớn—không phải kiểu “bán hàng danh sách” với bàn phím và đầy ảo tưởng. Thế nên, thay vì giả vờ rằng có một kết quả bí mật trong ngăn kéo ở Cambridge, mình cần làm điều thú vị hơn: dựng một “hồ sơ” từ cuộc đời của anh ấy.

Và Hawking mang đến một ví dụ cực kỳ hấp dẫn. Ông không phải kiểu “thiên tài nhí” như phiên bản điện ảnh của sự thiên tài. Ông cũng không lao vút qua trường học để ghi điểm tuyệt đối và khiến giáo viên phải khiếp sợ từ năm chín tuổi. Thực ra, một trong những điểm khởi đầu tốt nhất lại gần như là điều ngược lại.

Thoạt nhìn, bạn ấy không trông giống một thiên tài tương lai.

Michael Church viết trên The Independent rằng “ngày xửa ngày xưa, Stephen Hawking chỉ là một cậu học sinh bình thường.” Câu này quan trọng vì nó phá vỡ một huyền thoại mà ai cũng thích: rằng thiên tài thực sự lúc nào cũng đến trong ánh đèn neon khổng lồ. Hawking thì không.

Tại Trường St Albans, anh được xếp vào nhóm học thuật xuất sắc—điều đó cho thấy anh có năng lực mạnh. Nhưng Church cũng miêu tả anh là kiểu học sinh có thể trông như tách biệt, ngả người ở phía sau, nhìn ra ngoài cửa sổ và không phải lúc nào cũng khiến giáo viên ấn tượng theo cách thông thường. Thậm chí, có giáo viên từng gọi anh là “không mấy sáng dạ” sau khi anh không trả lời được một câu hỏi. Tưởng tượng xem sau này mới biết đó là cách bạn đánh giá Stephen Hawking—mình sẽ đổi quốc gia luôn.

Chúng ta nên xử lý bằng chứng kiểu đó ra sao? Đừng bỏ qua nó. Nhưng cũng đừng suy diễn quá đà. Một học sinh nhìn có vẻ bình thường trên lớp vẫn có thể đang làm tốt hơn rất nhiều nếu em ấy chán nản, trong đầu đang bị vướng chuyện khác, hoặc đơn giản là không hứng thú khi phải “làm bài kiểm tra trí tuệ” theo lệnh. Cuộc đời về sau của Hawking cho thấy đúng như vậy. Theo Church, bạn bè nhớ rằng ông ấy đọc rất nhiều ngoài giờ học và tự tích lũy kiến thức một cách không chính thức. Điều này quan trọng vì người có IQ cao thường không chỉ có năng lực, mà còn có sự tò mò do chính mình dẫn dắt. Họ đi lạc khỏi “chương trình”, và thật bất tiện cho tất cả những ai đang cố chấm điểm họ—thỉnh thoảng lại làm tốt hơn ở đó so với trong khuôn khổ.

Vì vậy, thời gian ở trường không hề gào lên “thiên tài có chứng nhận”. Nhưng nó lại cho thấy điều gì đó tinh tế hơn, và theo một cách nào đó còn thuyết phục hơn: một bộ óc chọn lọc, tự thúc đẩy từ bên trong, và hơi “dị ứng” với việc phô diễn sự đều đặn.

Oxford xác nhận điều đó, dù Hawking gần như không tham gia ván chơi

Nếu trường để ngỏ vụ việc nửa chừng, Oxford đã đẩy nó đi tiếp. Hawking giành được suất học tại University College, Oxford, để nghiên cứu vật lý—mà đến đó thôi cũng đã cho thấy anh đang hoạt động ở trình độ rất cao. Nhưng phần đáng nói hơn là những gì anh làm ngay sau khi đến nơi.

Theo hồi ký do Hawking tự viết, My Brief History, ông “thiếu động lực và làm rất ít việc.” Câu đó là kho báu cho bất cứ ai muốn hiểu cách ông nghĩ. Nó nói được hai điều cùng lúc. Thứ nhất, ông không phải cỗ máy học thuật nghiến răng nghiến lợi, kỷ luật đến mức cực đoan. Thứ hai, về mặt nhận thức, ông đủ hiệu quả để trụ vững trong một trong những môi trường học thuật khắt khe nhất ở Anh mà vẫn không cư xử như một “tu sĩ” chỉ ôn bài.

Đây là lúc câu chuyện về IQ trở nên thú vị. Dù chưa hoàn hảo, IQ thường tương quan khá tốt với khả năng suy luận trừu tượng, nhận diện mẫu và học nhanh. Kỷ lục Oxford của Hawking cho thấy đúng những thế mạnh đó. Trong Stephen Hawking: His Life and Work, Kitty Ferguson nhấn mạnh rằng ông ấy chưa bao giờ là một học sinh “được đánh bóng” đồng đều. Điểm của ông không đều giữa các môn, và nhiều lần ông dựa vào trực giác hơn là sự chuẩn bị cẩn thận. Nghe có vẻ liều lĩnh—và đúng là liều lĩnh. Nhưng nó cũng chỉ ra điều mà ta thường thấy ở những bộ óc quá xuất chúng: họ có thể trông chẳng ấn tượng chút nào cho đến khoảnh khắc họ làm được điều mà một học sinh bình thường không thể làm.

Nói cho rõ thì điều này không có nghĩa là mọi học sinh lười biếng đều bí mật là Stephen Hawking. Có người là thiên tài chán nản; nhiều người chỉ đơn giản là chán. Nhưng với Hawking, sự kết hợp giữa việc được nhận vào hàng đầu, thể hiện nỗ lực rất ít, và sau đó cho ra những sản phẩm đẳng cấp thế giới cho thấy ông đang làm việc vượt xa hẳn năng lực học thuật thông thường.

Rồi cuộc sống trở nên khắc nghiệt và nghiêm trọng hơn, và tâm trí của anh ấy lại càng tập trung hơn

Có một đoạn trong câu chuyện của Hawking mà bài viết không còn chỉ nói về tài năng nữa, mà bắt đầu nói về sức mạnh nhận thức khi chịu áp lực. Ở tuổi ngoài đôi mươi, sau khi bắt đầu học sau đại học ở Cambridge, anh được chẩn đoán mắc ALS — căn bệnh thần kinh vận động sẽ dần dần khiến anh bị tê liệt.

Kiểu chẩn đoán đó có thể làm sụp đổ gần như mọi kế hoạch của bạn. Trong một thời gian, nó suýt làm gãy kế hoạch của anh ấy. Nhưng theo My Brief History, căn bệnh tiến triển chậm hơn dự kiến, và anh vẫn có thể tiếp tục nghiên cứu, thậm chí còn sửa lại luận văn. Dòng đó đọc rất nhanh. Đừng. Anh ấy đang đối mặt với một căn bệnh thần kinh tàn khốc mà vẫn làm vật lý lý thuyết cấp cao. Chuyện này không chỉ là thông minh. Đó là sự tập trung, khả năng bền bỉ, và năng lực giữ một bài toán trừu tượng sống trong đầu trong khi cuộc sống tệ nhất vẫn đang diễn ra xung quanh bạn.

Hồi ký của Jane Hawking miêu tả ông là người tinh nghịch, hay gây rắc rối và bị cuốn hút mãnh liệt bởi những câu hỏi lớn lao, hơn hẳn các việc vặt thường ngày. Và điều đó bỗng chốc càng trở nên quan trọng hơn. Vật lý lý thuyết là một trong số ít lĩnh vực mà cơ thể suy yếu không nhất thiết đồng nghĩa với tinh thần phải lùi bước. Theo một cách vừa kỳ lạ vừa đáng sợ, lĩnh vực của Hawking lại phù hợp với kiểu người ông vốn đã là: rất thiên về khái niệm, giàu hình dung trực quan, và quan tâm đến những nguyên lý đầu tiên hơn là các thiết bị vật lý.

Đây cũng là lúc bạn bắt đầu thấy vì sao một bài test IQ thông thường chỉ nắm được một phần về anh ấy. Các bài kiểm tra tiêu chuẩn chỉ là những “bức ảnh chụp nhanh”. Cuộc đời Hawking cho thấy khả năng suy luận trừu tượng bền bỉ dù bị ràng buộc cực đoan. Đó là một câu chuyện hoàn toàn khác (và còn khó hơn nhiều).

Bằng chứng thực sự nằm trong những đột phá

Đến lúc này, bạn đã biết Hawking rất xuất sắc. Nhưng “rất xuất sắc” là một nhóm quá đông. Câu hỏi là liệu công việc của ông đưa ông vào “vùng hiếm” nơi những từ như thiên tài không còn nghe gượng nữa, mà bắt đầu chuẩn xác.

Vâng. Có.

Hãy nghĩ đến bức xạ Hawking. Năm 1974, ông đề xuất rằng lỗ đen không hoàn toàn “đen” mà phát ra bức xạ do hiệu ứng lượng tử gần đường chân trời sự kiện. Nghe có vẻ như kiểu câu mà người ta hay giả vờ hiểu trong các buổi tiệc, cũng được thôi. Phần quan trọng đây: Hawking đã nối kết các ý tưởng từ thuyết tương đối rộng, cơ học lượng tử và nhiệt động lực học theo cách khiến cả lĩnh vực thay đổi. John Preskill sau đó viết trên Caltech Magazine rằng Hawking biến lỗ đen từ những vật thể cổ điển đơn giản thành thứ gắn sâu với thông tin lượng tử. Không chỉ là làm việc vất vả. Đó là sự thấu hiểu mang tính khái niệm.

Tiểu sử của Ferguson ghi lại tốc độ bứt lên của anh: công trình mang tính đột phá khi mới ngoài 20, rồi đến năm 32 đã là Giáo sư Toán Lucasian tại Cambridge—ngồi trên chính chiếc ghế từng do Newton nắm giữ. Bạn không đến được đó nhờ “đẩy truyền thông” hay một lần lóe sáng may mắn. Bạn đến bằng cách liên tục nhìn ra những cấu trúc trong thực tế mà những người rất giỏi khác đã bỏ lỡ.

Và để ý kiểu trí tuệ cụ thể mà điều đó gợi ý. Không phải kiểu trí tuệ tầm thường. Không phải kiểu “luyện thi” để làm bài nhanh. Không phải kiểu “giải được 80 bài đại số trước bữa trưa”. Điểm mạnh của Hawking có vẻ là khả năng giữ trong đầu những ý tưởng không tương thích, cặm cụi với mâu thuẫn, rồi cuối cùng tìm được một khung lý thuyết sâu hơn để chúng khớp lại. Đó là kiểu suy luận mà các bài IQ test cố gắng mô phỏng bằng những câu đố trừu tượng—chỉ có điều, với ông thì “câu đố” chính là vũ trụ. Chênh lệch nhỏ thôi.

Cách Hawking có vẻ đã nghĩ

Phần này quan trọng vì chỉ thành tựu thôi có thể khiến bạn hiểu sai. Một sự nghiệp rực rỡ không chỉ phản ánh trí tuệ, mà còn là cơ hội, thời điểm, người hướng dẫn và nỗ lực bền bỉ. Hawking có đủ tất cả những điều đó. Nhưng các đồng nghiệp thường chỉ ra một điểm rất khác biệt về cách bộ não của ông vận hành.

Trong Hố đen và những méo mó thời gian, Kip Thorne mô tả Hawking là một người tư duy theo kiểu hình học và hình ảnh—như thể ông có thể “du hành” qua không-thời gian trong đầu, rồi sau đó mới chuyển trực giác ấy thành toán học. Đây là một manh mối cực lớn. Tư duy hình ảnh–không gian là một phần của trí thông minh, nhưng trong vật lý lý thuyết, nó có thể trở thành siêu năng lực.

Brian Greene sau đó đã tóm gọn vấn đề rất gọn gàng trên Scientific American: “Thiên tài của Hawking không phải là thứ có thể chắt lọc thành một con số”; đó là sự táo bạo và sự mạch lạc trong các ý tưởng của ông. Mình thích cách này vì nó giúp bạn tránh cái bẫy “độ chính xác giả”, nhưng vẫn thừa nhận điều hiển nhiên. Hawking không chỉ “thông minh” theo nghĩa chung chung, lịch sự. Ông có sự độc đáo về mặt khái niệm hiếm có.

Ở đây còn một chỉnh sửa hữu ích khác. Theo báo cáo New Scientist năm 2019 của Marina Antonini, khi mổ khám não của Hawking sau khi mất không hề thấy “giải phẫu thiên tài” kiểu kỳ diệu. Cấu trúc tổng thể là bình thường. Nói cách khác, chẳng có phần cứng bí mật của người ngoài hành tinh nào ẩn trong đó. Sự xuất chúng của ông dường như nằm ở các kiểu suy nghĩ, chứ không phải ở những phần não phóng to một cách “truyện tranh”. (Khoa học đúng là thô lỗ. Nó cứ phá vỡ mấy cái huyền thoại của mình.)

Điều đó cũng quan trọng cho ước tính IQ. Bạn không tìm bằng chứng về sự siêu phàm huyền bí. Bạn đang tìm dấu hiệu của tư duy phi thường, khả năng học, khả năng tổng hợp và sự sáng tạo. Hawking mang đến rất nhiều dấu hiệu như vậy.

Anh ấy không chỉ là một nhà lý thuyết. Anh ấy còn là người dịch sự phức tạp

Một trong những sai lầm dễ nhất khi đọc các bài viết kiểu này là xem cách viết phổ biến chỉ là “làm màu” so với công trình khoa học “thật sự”. Ở đây thì không. Việc viết A Brief History of Time bản thân nó đã là bằng chứng cho tầm tư duy nghiêm túc.

Hãy nghĩ xem cuốn sách đó đòi hỏi gì. Hawking phải giải thích thời gian, lỗ đen, Vụ Nổ Lớn và số phận của vũ trụ cho người không chuyên—mà không “băm nhão” ý tưởng. Việc này cần nhiều hơn kiến thức. Nó đòi hỏi khả năng mô hình hóa trong đầu, diễn đạt thật chính xác, hiểu đúng đối tượng, và sự tự tin để sắp xếp lại phần tài liệu khó thành các lớp rõ ràng. Theo kiểu IQ, điều đó cho thấy trí tuệ ngôn ngữ và sự linh hoạt nhận thức rất đặc biệt: ông có thể nắm một ý tưởng ở mức độ sâu như chuyên gia, rồi xây lại nó để người đọc bình thường mà không làm hỏng nội dung.

Rất nhiều nhà nghiên cứu xuất sắc cũng không làm được việc này. Hawking thì làm được. Bài tiễn biệt của Overbye cũng nhắc độc giả rằng hình ảnh công chúng của Hawking có cả sự hóm hỉnh và phản xạ hài hước, từ các cuộc phỏng vấn đến các lần xuất hiện “cameo” trên truyền hình. Nghe có vẻ nhỏ nhặt, nhưng thật ra không. Hài hước thường dựa vào khả năng nhận diện mẫu nhanh và tạo bất ngờ. Hawking không phải là một cỗ máy chỉ biết “phun” ra công thức. Ông đủ nhanh nhạy về mặt tinh thần để chuyển qua lại giữa vật lý ở “tuyến đầu” và việc giao tiếp với công chúng mà vẫn giữ nguyên cá tính của mình.

Và điều đó đưa bạn quay lại đúng điểm bắt đầu. Khi anh ấy nói “Tôi không biết” trước câu hỏi IQ, mình nghi là anh ấy không hề hiểu theo nghĩa đen rằng anh ấy chưa từng nghe khái niệm này bao giờ. Anh ấy đang đâm thẳng vào giả định thôi. Cũng hợp lý. Dù vậy, cuộc đời anh ấy vẫn để lại đủ bằng chứng để đưa ra một ước tính có cơ sở.

Ước tính IQ của bạn cho Stephen Hawking

Vậy tất cả điều này dẫn bạn đến đâu?

Thực ra là không phải 160. Không có bằng chứng đáng tin cậy cho con số đó, và việc lặp lại như thể đã được xác minh chỉ là kiểu “thần số học” với lớp vỏ thương hiệu tốt hơn.

Nhưng nó cũng không khiến bạn chỉ khoanh tay và nói kiểu: “Ai mà biết được?” Chúng ta biết rất nhiều. Ta biết Hawking đến Oxford và Cambridge dù làm ít việc thường quy hơn nhiều người cùng thời. Ta biết ông tạo ra những đột phá nguyên bản buộc các nhà vật lý hàng đầu phải suy nghĩ lại về lỗ đen, thông tin và nguồn gốc vũ trụ. Ta biết đồng nghiệp từng mô tả tài năng của ông bằng chiều sâu tư duy, khả năng suy luận bằng hình ảnh và những câu hỏi phá vỡ mọi giả định. Ta biết ông đã truyền đạt những ý tưởng cực kỳ khó đến hàng triệu độc giả. Và ta biết ông vẫn làm được tất cả trong khi sống dưới những điều kiện thể chất lẽ ra đã khiến hầu như ai cũng chệch hướng.

Gộp tất cả lại, bạn không chỉ đang nói về trí tuệ cao. Bạn đang nói về một năng lực trí tuệ cực kỳ hiếm—đặc biệt là tư duy trừu tượng và sự sáng tạo ý niệm.

Ước tính của chúng tôi: Stephen Hawking có lẽ có IQ khoảng 150.

Điều đó sẽ đưa bạn vào khoảng 99,96 phần trăm, thuộc nhóm thiên phú hiếm có.

Nó có thể thấp hơn một chút không? Có thể. Nó có thể cao hơn một chút không? Cũng có thể. Nhưng 150 trông như điểm cân bằng đúng: đủ cao để xứng với những thành tựu đáng kinh ngạc của anh ấy, và đủ vừa để tránh kiểu “sùng bái bằng con số”. Nó cũng khớp với mẫu hình kỳ lạ mà chúng ta thấy từ đầu: cậu bé từng được một giáo viên cho là “không mấy thông minh”, sinh viên Oxford thừa nhận mình chỉ làm “ít đến mức tối thiểu”, và nhà vật lý vẫn xoay chuyển được cả vũ trụ học hiện đại.

Và có lẽ đó là kết luận “đậm chất Hawking” nhất mà bạn có thể rút ra. Bộ óc của ông ấy rõ ràng là phi thường. Nhưng bằng chứng cuối cùng không bao giờ nằm ở một điểm số kiểm tra. Đó là việc ông nhìn vào các lỗ đen—những thứ mà hầu hết chúng ta gần như không thể hình dung—và rồi bằng cách nào đó, ông lại “kéo” ánh sáng từ chúng ra.

Chúng tôi hy vọng bạn đã thích bài viết của chúng tôi. Nếu bạn muốn, bạn có thể làm bài kiểm tra IQ với chúng tôi tại đây. Hoặc có thể bạn muốn tìm hiểu thêm, vì vậy chúng tôi để lại cho bạn cuốn sách bên dưới.

CÁC ĐIỂM CHÍNH
Book icon emoji style for Key Takeaways or highlights
  • Khẳng định nổi tiếng rằng Stephen Hawking có IQ 160 không có bằng chứng đáng tin cậy để ủng hộ.
  • Hawking không phải là một “thiên tài” nổi bật từ sớm, nhưng những năm tháng đi học của anh đã cho thấy sự tò mò có chọn lọc và khả năng tự học đầy sức mạnh.
  • Tại Oxford, anh ấy thừa nhận đã làm “việc tối thiểu”, cho thấy một hiệu quả nhận thức khác thường hơn là kiểu miệt mài học tập truyền thống.
  • Bằng chứng lớn nhất về trí thông minh của anh ấy không phải là điểm số bài test, mà là khả năng kết nối những ý tưởng khổng lồ—lý thuyết lượng tử, lực hấp dẫn, lỗ đen và thời gian.
  • Chúng tôi ước tính IQ của Hawking vào khoảng 150, đưa ông vào nhóm phần trăm thứ 99,96 và thuộc dải thiên phú hiếm có.
BẠN CÓ THÍCH NÓ KHÔNG?
Chia sẻ trải nghiệm đọc của bạn
References symbol emoji
Kiểm tra nguồn bài viết của chúng tôi
Dropdown icon
Nếu bạn thấy vui, chúng tôi còn nhiều điều thú vị hơn nữa!

Bài viết liên quan